Game Của Thằng Đi Dọn: Ngẫm Về Tăng Trưởng 1%
Trong đầu mỗi thằng làm product như tôi, luôn có hai con người đang đánh nhau:
Một là, Thằng Thích Đẻ Feature Mới.
Nó là đứa thích sân khấu, thích những tràng pháo tay. Nó sống bằng những buổi ra mắt hoành tráng, những con số tăng vọt trong báo cáo tuần, những cái tít báo “sản phẩm X vừa ra mắt tính năng thay đổi cuộc chơi”. Nó là đứa mang lại cảm giác hưng phấn, mới mẻ. Nó là tương lai.
Hai là, Thằng Lầm Lũi Đi Dọn Rác.
Nó thì ngược lại. Nó làm những việc không ai thấy. Nó tối ưu cái loading time nhanh hơn 200ms, sửa một cái lỗi vặt chỉ 1% user gặp phải, hay tinh chỉnh một câu chữ trong cái luồng đăng ký để tăng 0.5% conversion. Công việc của nó nhàm chán, vô hình. Nhưng nó là nền móng.
Và trong một thế giới ám ảnh bởi “growth hacking”, sân khấu luôn thuộc về Thằng Thích Đẻ.
Ảo Tưởng Về Những Cú Nhảy Vọt
“Làm sao để x5 user trong tháng này?”
“Tuần sau có gì hay ho để báo cáo leader không?”
“Nghĩ cái gì đó thật viral đi!”
Áp lực này quen không feng? Nó là cái bẫy ngọt ngào của sự tăng trưởng tức thời. Nó hứa hẹn những con số đẹp, những lời tán dương, một con đường tắt đến thành công. Ai cũng thích những cú đột phá, những phát ăn ngay.
Nhưng khi sản phẩm đã qua giai đoạn sơ sinh, khi nó không còn là một sân chơi nhỏ nữa, thì những cú hack đó bắt đầu lộ ra sự mong manh. Feng có thể hack để kéo 1 triệu user về, nhưng feng không thể hack để giữ chân họ nếu sản phẩm như một đống rác.
Đó là lúc Thằng Đi Dọn lên tiếng.
Cú Tát Của Thực Tế: Phép Toán 1%
Ban đầu tôi cũng không tin. Tôi cũng mê đẻ feature như ai. Cho đến khi một con số làm tôi bừng tỉnh. Nó không phải lý thuyết suông, nó là một phép toán lạnh lùng:
1% Cải Thiện x 1.000.000 Người Dùng = 10.000 Cuộc Đời Tốt Hơn.
Chỉ 1% thôi.
Nó không đủ để lên báo, không đủ để gây bão trên mạng xã hội.
Nhưng nó ảnh hưởng đến 10.000 con người. Mỗi ngày.
Từ đó, tôi bắt đầu nhìn sản phẩm dưới một lăng kính khác. Như cái case tôi từng vật lộn:
Vấn đề: Loading time một trang quan trọng chậm 200ms.
Suy nghĩ của Thằng Thích Đẻ: “Ôi dào, 200ms có là gì. Thời gian đâu mà lo mấy cái này, đi làm tính năng mới hay hơn.”
Phép toán của Thằng Đi Dọn: 200ms x 5 triệu lượt xem/ngày = 1.000.000 giây lãng phí mỗi ngày. Tương đương 277 giờ người dùng phải ngồi đợi một cách vô ích.
Chỉ 200ms thôi mà tạo ra một sự lãng phí khổng lồ. Lúc đó tôi mới thấm: Tối ưu không phải là sửa lỗi, tối ưu chính là một chiến lược tăng trưởng âm thầm và đáng sợ nhất.
Bộ Lọc Của Thằng Đi Dọn
Vậy giữa một rừng backlog dài như sớ, làm sao Thằng Đi Dọn biết phải dọn cái gì trước? Nó có một bộ lọc rất thực tế trong đầu, trước khi gật đầu với bất cứ yêu cầu nào:
“Cái này ảnh hưởng tới bao nhiêu người?” -> Tác động phải rõ ràng. Không mơ hồ.
“Dev làm cái này có chửi không?” -> Công sức bỏ ra phải hợp lý. Một thay đổi nhỏ mà phải đập đi xây lại nửa hệ thống thì không đáng.
“Làm xong có đo được không?” -> Mọi cải thiện đều phải quy ra được con số. Không có “cảm thấy tốt hơn”.
“Lỡ sai, có đường lùi không?” -> An toàn là trên hết. Khả năng rollback luôn phải có.
Nguồn lực là hữu hạn. Tâm sức của team là có hạn. Phải chọn trận đánh đáng để đánh.
Chơi Game Đường Dài
Thế giới có thể vẫn sẽ tung hô những cú “growth hack” ngoạn mục. Sân khấu vẫn sẽ thuộc về những tính năng mới hào nhoáng.
Nhưng sự tăng trưởng bền vững của một sản phẩm vĩ đại lại được quyết định bởi những công việc thầm lặng phía sau cánh gà. Nó được xây nên bởi những cải tiến 1% không ngừng nghỉ.
Đó là game của Thằng Đi Dọn. Một cái game không có khán giả, không có pháo hoa.
Phần thưởng duy nhất là một sản phẩm tốt hơn mỗi ngày và sự tôn trọng của những người dùng trung thành.
Và với một thằng làm product, thế là đủ.
https://www.facebook.com/share/p/1BYoQ3iA71/?mibextid=wwXIfr